
AI CẬP là quốc gia có lịch sử vào hàng lâu đời nhất, là một trong các quốc gia đầu tiên trên thế giới vào thiên niên kỷ 10 TCN, và đã trải qua quá trình phát triển sớm nhất về chữ viết, nông nghiệp, đô thị hoá, tôn giáo có tổ chức và chính phủ trung ương. Di sản văn hoá phong phú của Ai Cập là bộ phận của bản sắc dân tộc, từng phải chịu ảnh hưởng mà đôi khi là đồng hoá từ bên ngoài như Hy Lạp, Ba Tư, La Mã, Ả Rập, Ottoman, và châu Âu như Anh, Pháp. Về tôn giáo, Ai Cập từng là một trong các trung tâm ban đầu của Cơ Đốc giáo, trải qua Hồi giáo hoá trong thế kỷ VII và từ đó duy trì là một quốc gia Hồi giáo, tuy nhiên Cơ Đốc giáo vẫn chiếm một phần đáng kể đến ngày nay ở quốc gia này. Hãy cùng khám phá những di tích đã được công nhận là di sản của thế giới, những nơi đã tồn tại hàng ngàn năm theo chiều dài lịch sử Ai Cập với nhiều sự huyền bí cho đến ngày nay vẫn nhiều tranh luận về thời điểm xuất hiện và quá trình xây dựng...

THEBES
Thebes là một trong những thành phố quan trọng nhất của Ai Cập cổ đại; hai vương triều thứ 11 và thứ 18 đã dùng nó làm thủ đô. Thebes nằm bên bờ đông của sông Nile. Thành phố này nổi tiếng vì các hoạt động văn hóa, hành chính... trong thời Ai Cập cổ đại, ngày nay Thebes là một trung tâm khảo cổ cho Ai Cập học với những di tích nổi tiếng như Thung lũng các vị vua, đền Karnak, đền Luxor... cũng như các lăng mộ của các vị pha-ra-ông. Thành phố cổ Thebes và các di tích khảo cổ tại đó đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới vào năm 1979, gồm các di tích sau.
A/ Quần thể đền Karnak, là một di tích nổi tiếng nằm ở thành phố Thebes, kinh đô cũ của Ai Cập. Di tích này gồm nhiều tàn tích của những ngôi đền, những bức tượng khổng lồ, những sảnh thờ và những tòa tháp. Trước đây có tên gọi là Ipet-isut nghĩa là "Nơi được chọn".

Quần thể đền Karnak gồm các khu vực chính:
1/ Đền Amun-Re - Đây là khu vực rộng lớn nhất trong khu phức hợp đền Karnak, được dành để thờ bộ đôi vị thần quan trọng Amun và Ra. Khu vực này chiếm khoảng 250.000 m².

Những công trình và di tích trong khu vực này bao gồm:
Đại sảnh Hypostyle
2/ Đền Mut - Thutmose II và III là người đã cho xây dựng khu đền này. Khu vực này chiếm khoảng 90.000 m², nằm ở phía nam của quần thể Karnak.

Có ít nhất 6 ngôi đền được tìm thấy tại đây:
3/ Đền Montu - Đền thờ dành riêng cho thần chiến tranh Montu, nằm phía bắc khu đền Amun-Ra, chiếm khoảng 20.000 m². Sau khi Amun trở thành vua của các vị thần, thần tối cao của Ai Cập, Montu được Amun và Mut nhận làm con nuôi. Hầu hết các di tích ở đây đều bị hư hỏng khá nặng, vì thế ngôi đền này không mở cửa cho du khách tham quan. Nectanebo I đã cho dựng một bức tường thành bao quanh cả khu đền bằng gạch bùn.
4/ Đền Amenhotep IV - Amenhotep IV hay Akhenaton, vị vua theo "thuyết độc thần", cũng đã dựng cho mình một ngôi đền lớn bên trong phạm vi của phía đông Karnak, bên ngoài tường thành của khu vực Amun-Re. Ngôi đền đã bị phá hủy gần như là hoàn toàn bởi các vua đời sau. Việc xác định bài trí của ngôi đền gần như là không thể, một số ít tòa nhà nhỏ vẫn còn sót lại.
B/ Đền Luxor

Đền Luxor là một quần thể đền thờ nằm ở bờ đông sông Nile thuộc thành phố Thebes cổ xưa và Luxor, Ai Cập ngày nay, được xây dựng vào năm 1400 TCN. Trong tiếng Ai Cập, nó được gọi là ipet resyt, nghĩa là "nơi linh thiêng phía nam". Không như những đền thờ khác tại Thebes, đền Luxor không dành để thờ bất kỳ một vị thần hay một vị vua nào, đây là nơi làm lễ đăng quang của các vị vua.
C/ Thung lũng các vị Vua - Trong khoảng thời gian gần 500 năm từ thế kỉ 16 đến thế kỉ 11 TCN người Ai Cập đã xây dựng tại đây nhiều lăng mộ cho các Pharaon và những viên quan Ai Cập có quyền lực lớn của thời kì Tân vương quốc (1570 – khoảng 1100 TCN).

Thung lũng này tọa lạc bên bờ Tây của sông Nile, đối diện Thebes, nằm trong trung tâm của Theban Necropolis. Sông ngòi tại đây có 2 thung lũng: thung lũng phía đông (phần lớn các ngôi mộ của hoàng gia nằm tại đây) và thung lũng phía tây. Với phát hiện vào năm 2006 về một căn phòng mới và phát hiện năm 2008 về 2 lối vào hầm mộ thì thung lũng đã được biết đến là có 63 ngôi mộ và các phòng, kích thước của các ngôi mộ khác nhau và ngôi mộ lớn nhất được biết đến với hơn 120 phòng.
Là nơi chôn cất chính những nhân vật hoàng gia chủ chốt của Ai Cập thời kì Tân vương quốc, ngoài ra nơi đây còn chôn cất những quý tộc có đặc quyền và quan lại Ai Cập. Các ngôi mộ hoàng gia được trang hoàng bởi những cảnh trong thần thoại của Ai Cập và cho chúng ta những đầu mối về tín ngưỡng và các nghi thức tang lễ của người Ai Cập cổ đại vào thời kì này. Tất cả các ngôi mộ dường như đã được mở và bị cướp từ thời xa xưa nhưng họ vẫn cho ta thấy được sự giàu có và quyền lực của những người cai trị vào thời gian này.
D/ Thung lũng các Vương hậu là nơi các vợ của pharaon được chôn cất trong thời cổ đại. Nó còn được biết đến với tên là Ta-Set-Neferu, có nghĩa là "Nơi của sắc đẹp". Thung lũng chính wadi có 91 ngôi mộ và các khu vực phụ của thung lũng có thêm 19 ngôi mộ khác.

Các ngôi mộ chôn cất trong thung lũng gồm tất cả 18 vương triều.Lý do về việc lựa chọn thung lũng này để làm nơi chôn cất các Vương hậu là không rõ. Các địa điểm ở gần đó là ngôi đền Deir el-Medina và Thung lũng các vị Vua. Ở đây có thể có sự tồn tại của một hang động thiêng liêng dành cho Hathor ở lối vào thung lũng. Hang động này có thể liên quan với việc làm trẻ hóa người chết.
ABU MENA

Đây là một thị trấn, tổ hợp tu viện và trung tâm hành hương Kitô giáo hậu kỳ cổ đại Ai Cập, nằm cách khoảng 50 km về phía tây nam thành phố Alexandria. Những gì còn sót lại của nó được UNESCO công nhận là Di sản thế giới từ năm 1979, còn rất ít các công trình nhưng nền móng của hầu hết các tòa nhà lớn như vương cung thánh đường dễ dàng nhận thấy. Những nỗ lực trong việc phát triển nông nghiệp ở khu vực đã dẫn đến sự gia tăng đáng kể của mực nước ngầm khiến một số tòa nhà của Abu Mena bị sụp đổ hoặc trở nên không ổn định. Điều này đã khiến nó bị liệt vào danh sách di sản thế giới bị đe dọa vào năm 2001.
CAIRO HỒI GIÁO

Cairo Hồi giáo là một phần của trung tâm lịch sử Cairo, bao gồm các nhà thờ Hồi giáo và di tích lịch sử quan trọng của Hồi giáo. Đây là một trong những thành phố Hồi giáo cổ nhất thế giới, với nhiều nhà thờ Hồi giáo nổi tiếng, đài phun nước và nhiều công trình nổi tiếng khác. Được thành lập vào thế kỷ 10, nó đã trở thành trung tâm mới của thế giới Hồi giáo, và phát triển đỉnh cao trong thế kỷ 14.
Trong khi nhà thờ Hồi giáo đầu tiên ở Ai Cập là Nhà thờ Hồi giáo Amr ibn al-As ở Fustat thì Ibn Tulun là nhà thờ Hồi giáo lâu đời nhất vẫn giữ được hình dạng ban đầu và là một ví dụ hiếm hoi về kiến trúc nhà Abbas, từ thời kỳ cổ điển của nền văn minh Hồi giáo.
QUẦN THỂ KIM TỰ THÁP GIZA
Quần thể kim tự tháp Giza là một địa điểm khảo cổ ở bình nguyên Giza, ngoại ô thủ đô Cairo, Ai Cập. Quần thể các di tích cổ này bao gồm 3 khu phức hợp kim tự tháp được gọi là Các kim tự tháp vĩ đại, tượng điêu khắc lớn được biết đến với tên Đại Nhân sư. Nó nằm ở sa mạc phía Tây, khoảng 9 km về phía tây sông Nile ở thị trấn Giza, và cách trung tâm thành phố Cairo khoảng 13 km.

Các kim tự tháp, trong lịch sử luôn được coi là các biểu tượng của Ai Cập cổ đại trong trí tưởng tượng phương Tây,đã được phổ biến trong thời văn minh Hy Lạp, khi Kim tự tháp được liệt kê bởi Antipater của Sidon là một trong bảy kỳ quan thế giới.Tuy nhiên, chỉ có duy nhất kim tự tháp Giza là nằm trong danh sách bảy kì quan thế giới cổ đại (lý do khiến kim tự tháp Giza đặc biệt hơn so với các kim tự tháp khác: vì đây là kim tự tháp lớn nhất và được bảo quản tốt nhất nhờ vào tính chắc chắn của công trình. Cho đến nay đây là kì quan cổ đại cổ xưa nhất và là kì quan duy nhất vẫn còn tồn tại.


TU VIỆN THÁNH CATARINA
Tu viện Thánh Catarina còn có tên là Santa Katarina là một tu viện nằm tại một hẻm ở chân núi Sinai, thuộc thành phố Saint Catherine, phía nam bán đảo Sinai, Đông bắc Ai Cập. Đây là một trong những tu viện lâu đời nhất thế giới còn tồn tại và là địa điểm linh thiêng của cả ba tôn giáo lớn trên thế giới là: Công giáo, Hồi giáo và Do Thái giáo. Tu viện được đặt theo tên của Thánh Catarina thành Alexandria.
Tu viện được xây dựng vào thế kỷ thứ 6 được xây dựng theo phong cách kiến trúc Byzantine, với các biểu tượng của đạo Công giáo. Địa điểm xây dựng là một nơi khắc nghiệt với truyền thống định cư ngay từ thời kỳ đồ đồng sớm (3000 năm TCN). Chính vì vậy, nó đã trở thành một địa điểm linh thiêng tôn giáo yêu thích của những người hành hương.

Tu viện bảo tồn bộ sưu tập các bản thảo lớn thứ hai trên thế giới, sau Thư viện Vatican. Bao gồm các bản thảo được ghi chép bằng tiếng Hy Lạp, Ả Rập, Armenia, Coptic, Do Thái, Georgia, và cả các văn bản Aramaic. Nổi bật nhất là bản thảo viết tay Codex Sinaiticus có từ thế kỷ thứ 4 được tìm thấy ở đây, là bản thảo lâu đời nhất được tìm thấy của Kinh Thánh, hay là bản sao Achtiname điều lệ của nhà tiên tri Muhammad. Tu viện là một trong những bảo tàng nghệ thuật tranh ghép cùng các biểu tượng nghệ thuật lớn trên thế giới với những tác phẩm (120 tác phẩm) được vẽ bằng chất liệu sơn dầu có niên đại từ thế kỷ thứ 5, 6 mang phong cách Nghệ thuật của các cuộc Thập tự chinh.
THUNG LŨNG CÁ VOI
Wadi Al-Hitan "Thung lũng Cá voi" là một địa điểm cổ sinh vật học nằm tại Faiyum Ai Cập, cách 150 km về phía tây nam Cairo. Nó được UNESCO công nhận là di sản thế giớinăm 2005với hàng trăm hóa thạch của một số dạng Phân bộ Cá voi cổ đã tuyệt chủng. Địa điểm này tiết lộ bằng chứng cho lời giải thích của một trong những bí ẩn lớn nhất của sự tiến hóa của cá voi: sự xuất hiện của cá voi như là một động vật có vú đại dương trước đây là một loài động vật trên cạn. Không một nơi nào khác trên thế giới có số lượng, mật độ, chất lượng của các hóa thạch cũng như khả năng tiếp cận và thiết lập của chúng trong một cảnh quan hấp dẫn được bảo vệ.Đó là lý do tại sao nó được UNESCO thêm vào danh sách di sản thế giới được bảo vệ.

Các hóa thạch tìm thấy tại địa điểm này có thể không phải là lâu đời nhất nhưng sự tập trung lớn của chúng trong khu vực và mức độ bảo quản của chúng tốt đến mức cả một số phần của dạ dày vẫn còn nguyên vẹn. Sự hiện diện của các hóa thạch của các loài động vật sớm khác như cá mập, cá sấu, cá đao, rùa và cả cá đuối được tìm thấy ở Wadi Al Hitan cho phép mô phỏng lại các điều kiện môi trường và hệ sinh thái xung quanh vào thời điểm đó.

Những bộ xương hóa thạch đầu tiên của cá voi được phát hiện vào 1902 -1903. Trong 80 năm tiếp theo, chúng thu hút được rất ít sự quan tâm, phần lớn là do sự khó tiếp cận của khu vực. Trong những năm 1980, mối quan tâm đến khu vực này được thiết lập lại khi các phương tiện bốn bánh trở nên dễ dàng tiếp cận hơn. Khu vực này được nhà sưu tập hóa thạch quan tâm, và nhiều bộ xương cá voi đã bị lấy đi, vì vậy mà các cuộc kêu gọi để bảo tồn khu vực này được diễn ra. Những gì còn sót lại hiển thị hình dạng điển hình của cá voi hiện đại, nhưng vẫn giữ một số khía cạnh nguyên thủy của cấu trúc hộp sọ và răng. Bộ xương lớn nhất được tìm thấy dài tới 21m với chân chèo năm ngón phát triển trên bàn chân trước và sự hiện diện bất ngờ của chân sau với bàn và ngón chân, một điều chưa từng được biết đến trước đây trong bất kỳ tài liệu khảo cổ học nào. Hình dạng của chúng uốn khúc và là loài ăn thịt. Một vài trong số các bộ xương này hiện diện trên bề mặt nhưng hầu hết bị chôn vùi trong các lớp trầm tích, dần dần lộ ra bởi sự xói mòn. Wadi Al Hitan cung cấp bằng chứng hàng triệu năm của sinh vật biển ven bờ.
* Tham khảo hành trình 13 ngày khám phá Ai Cập huyền bí với nhiều trải nghiệm độc lạ hấp dẫn tại đây
-------------------------------
MDG Tour - chuyên cung cấp các dịch vụ du lịch và du học
Nguồn ảnh: unsplash và internet
Địa chỉ:
Email:
Phone: